Cô gái lưu lạc 22 năm kể chuyện bị đọa đày ở Trung Quốc

279

Người phụ nữ Bạc Liêu lưu lạc 22 năm ở Trung Quốc đã về tới gia đình trong nước mắt hạnh phúc trùng phùng. Câu chuyện ly hương đầy tủi nhục dần được chị kể lại bằng tiếng Hoa.

Chiều 4 Tháng Bảy, 2019, rất đông hàng xóm đến nhà người anh trai của chị Nguyễn Kim Hon, nơi chị tạm trú sau khi về lại quê nhà, để nhìn thấy chị sau nhiều năm bặt tin và những ngày mong chờ nhằm chung vui cùng gia đình chị.

Báo Tuổi Trẻ tường thuật, bà Nguyễn Thị Hến (82 tuổi), mẹ chị Hon, trong giây phút gặp lại con do quá xúc động đã té ngã và ngất đi. Bà cụ được dìu vào phòng cùng con gái cũng bị xỉu.

Sau khoảng nửa tiếng, mẹ và các anh chị của chị Hon ôm nhau khóc rồi chia sẻ về câu chuyện đã qua. Câu chuyện lưu lạc 22 năm ở xứ người của chị Hon được chị kể lại bằng tiếng Hoa vì chị vẫn chưa thể diễn đạt bằng tiếng Việt.

Thời còn ở Bạc Liêu, chị Hon có chồng tại xóm Lung (thuộc phường Láng Tròn, thị xã Giá Rai), sống với nhau hơn một tháng thì chia tay.

Sau đó, chị Hon lên thành phố Cần Thơ làm thuê, rồi lang bạt tận Cambodia và rồi quay về phụ bán nước mía ở xóm Lung.

Thời gian này, có một ông nói giọng miền Bắc, lớn hơn chị vài tuổi tối nào cũng đến uống nước rồi quen biết như bạn bè. Vài tháng sau, ông này rủ chị Hon về quê mình chơi.

Chị Hon nhận lời và thế là cả hai cùng lên thành phố Bạc Liêu để về quê ông này. Trong lúc đi, ông này có đãi chị Hon ăn cơm và cho uống nước trong một chai nhỏ, thế là chị ngủ luôn từ đây.

Đến khi mở mắt ra đã thấy mình ở tận Quảng Đông (Trung Quốc) trong một căn phòng nhỏ với một phụ nữ khác cùng cảnh ngộ.

Chị kể lúc đó mình bị nhức đầu dữ dội, lơ mơ không còn nhớ gì và không nói chuyện được. Hôm sau, chị bị tách ra, dẫn tới ở nơi khác.

Tại đây, mỗi ngày có 2-3 phụ nữ được dẫn đến, nếu ai chạy trốn là sẽ “bị ăn đòn.” Những ngày đen tối tiếp nối, chị trải qua sáu lần bị đem bán để làm “osin” và làm vợ ở các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây của Trung Quốc.

Anh chị em và hàng xóm đến nhà thăm hỏi chị Hon. (Hình: Tuổi Trẻ)

Chỉ vào những vết thương còn hằn trên cơ thể, chị Hon kể lần gần nhất, chị bị bán về làm vợ một người đàn ông lớn hơn mình 3 tuổi ở vùng nông thôn thuộc tỉnh Quảng Tây. Được một năm đầu yên ắng, sau đó là những trận đòn mà chị phải cắn răng chịu đựng dù không có lý do gì.

“Ông ấy nhậu rượu đế, nhậu hàng ngày và sau mỗi lần nhậu là tôi bị đánh. Sau này thấy ông ấy nhậu là tôi không dám hé răng để tạm được yên thân. Có lần bị đánh vào hông đau dữ dội, tôi năn nỉ được chở vào bệnh viện nhưng không được. Tôi cứ chịu đựng qua cơn đau… Không cha không mẹ, không người thân quen, tôi phải sống một mình, tự làm hết mọi việc. Đó là những cái tôi sợ nhất khi nhớ về những tháng ngày bị đày đọa vừa qua,” chị Hon xúc động nói.

Chị cho biết, trong thời gian này không rõ uống phải loại thuốc gì mà đầu óc chị trở nên “trống trơn,” khoảng ba năm không nói được tựa như bị câm.

Sau đó, chị dần dần nói được tiếng Hoa vì thường xuyên giao tiếp hằng ngày. Lúc đó, chị không có ý niệm nào về việc mình là người Việt Nam, còn là người Trung Quốc hay nước nào khác thì cũng không chắc.

Cho đến một ngày chị Hon xem một chương trình trên ti vi, tình cờ họ phát một tiết mục có tiếng Việt, vô tình nghe được những tiếng như “ăn cơm,” “một, hai, ba bốn,” “hai ngàn đồng”…

“Lúc đó tôi quả quyết mình là người Việt Nam, cố tìm đường về Việt Nam. Tôi quyết định ra đi khi không có tiền trong túi, không biết phải bắt đầu đi từ đâu và đến đâu. Đi đến đâu, tôi làm thuê đến đó, rồi tìm các đồn cảnh sát bên đó giúp đỡ. Qua ba đồn cảnh sát, cuối cùng tôi tới gần biên giới Việt Nam. Rất may, lúc ở gần biên giới nhất, tôi nhờ được một người xe ôm chở thẳng tới khu vực biên giới tìm đường đến đồn cảnh sát Việt Nam. Đến đây, tôi gặp được những người ở Lạng Sơn cứu giúp,” chị Hon thuật lại hành trình tìm về quê hương của mình.

Về đến nhà, chị Hon gọi chính xác tên anh, chị ruột của mình. Chị cũng kể được anh, chị nào có mấy người con, các cháu tên gì.

Tin cho biết, trên đường về nhà, người chị thứ 9 (chị Hon thứ 10) ra đón bằng xe gắn máy. Từ xa, chị Hon đã nhận ra và bật khóc nức nở khi gặp chị mình. Ngang qua những căn nhà lá trên đường quê, chị Hon nói: “Nhà của tôi trước đây giống vậy đó.”

Ở giữa người thân, chị Hon nhắc đi nhắc lại cả chục lần “được gặp mẹ, anh chị em và hàng xóm,” thấy ai cũng khỏe mạnh là điều chị cảm thấy hạnh phúc, mãn nguyện bởi chị đã sống thiếu thốn tình cảm đó 22 năm rồi.

Mỗi khi có người hỏi “con nhớ nhà không?” thì chị Hon khóc nức nở rồi mới trả lời. Và chị cũng tiếc cuộc trùng phùng hôm nay chưa thể gặp được đủ 10 anh chị em trong gia đình mình.

Cùng ngày, Công An tỉnh Bạc Liêu đã đến ghi nhận thông tin của chị Hon. Nội dung xoay quanh việc chị Hon bị bán sang Trung Quốc như thế nào? Ai bán? Chị tìm đường về ra sao?… (Tr.N)